Home / Truyện ngắn / Cho em gần anh thêm chút nữa (phần 2)

Cho em gần anh thêm chút nữa (phần 2)

Sắp đến ngày tôi và “xe bus” ( hãy tạm gọi anh – người yêu chính thức của tôi như vậy) được 2 năm…. Tôi thở dài khi nghĩ về 2 năm ấy, đầy ngán ngẩm… sao mà…. nó…. dài quá thế….

Phần 2: “Chén gái” và một cái thai!

Hôm nay Hà Nội trời mưa to dữ dội, qua khung cửa sổ bé nhỏ của căn phòng mình, tôi nhòm ngó đâu đó có tiếng tí tách mưa rơi….Từng khe nứt bám lấy tôi lầm lỗi… Tôi tự cảm thấy hổ thẹn với chính mình… về những gì đã trải qua nhanh quá….

Sắp đến ngày tôi và “xe bus” ( hãy tạm gọi anh – người yêu chính thức của tôi như vậy) được 2 năm…. Tôi thở dài khi nghĩ về 2 năm ấy, đầy ngán ngẩm… sao mà…. nó…. dài quá thế….

Bất chợt tôi nhớ tới “taxi” cho dù bạn anh có nói tôi nhàu nhĩ, nhưng ít ra thì…. chưa bao giờ, anh thốt ra những lời… nói về tôi như vậy…. Tôi chỉ rụt rè vì bức rào cản ấy… mà ko dám tiến gần thôi, chứ xét cho cùng, anh cũng đâu phải thằng tồi và đối với tôi – con mắt nhìn anh vẫn đầy ngưỡng mộ và ước ao vươn tới, chỉ là hờn giận tạm thời, thoáng qua khiến tôi hờn trách anh mà thôi…. Tin nhắn và nhịp tay bấm bàn phím lập cập theo tiếng mưa rơi bên khung cửa sổ đêm về ướt át: “Anh đang làm gì đấy?  ” …. Nghĩ thế nào… tôi lại giữ nguyên những dòng chữ ấy, và tiếp tục bấm số, gửi cho người yêu tôi… 2 tin nhắn chung một nội dung, gửi cho 2 người, cùng chung quen biết, nhưng chỉ khác mối quan hệ mà thôi…. Bất giác tôi thấy việc làm ấy xấu xa nhưng ko hề là tội lỗi, tôi thở dài, nhìn ra khung cửa sổ đẫm nước và chờ đợi tin nhắn trả lời….Một giọt buồn rơi….

Người yêu tôi trả lời trước: “Anh đang đi với bạn. Nhớ em nhiều!”… Tôi cười… “bạn” à? hay chỉ đơn giản là người ngồi chung “xe bus”…. Ngay sau đó, “taxi” cũng trả lời tôi: “Anh đang đi với bạn. Sao rảnh rỗi nhắn tin cho anh vậy, hêhe, em đang làm gì thế?”

Tôi quăng điện thoại ra góc giường, ngã lưng nằm xuống…. Cười… đời quanh quẩn nhỉ? Những tin nhắn cũng chỉ… nhạt nhẽo thế thôi…Những tin nhắn phổ thông, bọn đàn ông đều vậy….

Tự nhiên tôi khóc! Nước mắt cứ trôi đi lênh láng… chảy vào trong tim tôi một dòng máu nóng xót xa… chưa bao … hiện tại luôn luôn là đau xót nhất…. tôi cảm thấy…. đau đớn vì mình cứ mãi mất… rất nhiều….

Sáng hôm sau trời hửng nắng nhưng đường vẫn còn ẩm lắm…. Tôi tỉnh dậy trong cơn buồn nôn và bụng đau quặt quại…. Đau lắm…. tôi cảm giác như mình ko thể lết đi được… tôi gần như bò vào toilet ở trạng thái mê man và đau đớn…. Phần dưới bụng như một đoạn dây bị quấn chặt và thắt lại nhiều lần…. mồ hôi vã ra… và tôi… ngất lịm…

Tôi tỉnh dậy, ko biết bao lâu sau đó, tôi ko còn định nghĩa về thời gian để mà nhớ rõ, thấy mình nằm trong toilet, quần áo ướt do dính nước, và bộ dạng thảm hại, nhưng cơn đau quằn quoại ban sáng đã nguôi ngoai…. Tôi đứng dậy, nhìn mình trong gương hồi lâu, cảm giác thất vọng bỗng len lỏi trong tâm can, tôi thoáng rùng mình khi lấy tay xoa nhẹ qua bụng… sống lưng lạnh ngắt, và mắt ướt nhoè…. Tôi vội vã sửa soạn quần áo, trang điểm và vào bệnh viện tư.Ở đây, bác sĩ khuyên tôi nên đi khám sản khoa và ông ta viết cho tôi một tờ giấy giới thiệu…

Tôi bước vào bệnh viện … trong lòng nơm nớp nỗi lo…

Lại một lần nữa “taxi” và tôi gặp nhau tình cờ, lúc tôi lên cơn đau bụng và quỳ gục trước cửa toilet siêu thị. Anh đi qua và vô tình nhìn thấy, anh đỡ tôi dậy… Chúng tôi vào quán cafe gần đó và ngồi nói chuyện rất lâu….Tôi cũng xem một vài kiểu ảnh anh mới chụp… Cười…. Nói chung cái thái độ quan tâm của “taxi” đối với tôi làm tôi vui…Chuyện gì sẽ xảy ra đây??? ” Cho em gần anh thêm chút nữa…” tôi lầm bẩm trong đầu và nguyện cầu như vậy… chỉ một chút nữa thôi…. xích lại gần nhau… xích gần…. xích dần…

Một lúc sau “taxi” có điện thoại, bạn anh gọi và anh phải đi trước, tôi ngồi uống nước ở đó… cho đỡ đau và đi sau khi anh đi được 1 lúc…

Sáng 2 hôm sau, “taxi” rủ tôi đi chụp ảnh, tôi đi cùng anh…. Rất vui, thú thực là tôi ko biết diễn tả cảm xúc và những gì đã diễn ra ngày hôm đó, chỉ biết là nó để lại ấn tượng tốt trong cả tôi và anh, tôi cảm giác… đã có một cái gì đó hình thành…

Tan buổi chụp, chúng tôi đi ăn, anh rủ thêm một vài người bạn nữa, họ hình như đều là đồng nghiệp của anh. Chúng tôi đang ngồi ăn và trò chuyện rất vui vẻ, thì có một anh bạn khác đến… Mọi người ồ lên trách móc anh ta trễ hẹn, sao lại đến muộn thế….. Anh ta xuề xoà: “Đi chén gái”….rồi cười hihi haha, cái giọng cười đểu giả ghét ko thể tả. Thú thực rằng, lúc đó, tôi ko hiểu cái cụm từ “chén gái” kia là gì, chỉ biết rằng nó rất làm tôi khó chịu… buột miệng, tôi hỏi: “Chén gái là gì ạ?”…. Tất cả mọi người đều cười lớn…. Một người giải thích cho tôi một cách hoa mỹ rằng: “Chén gái là vẽ một con đường tuyệt đẹp cho “cô ấy”. Một con đường màu xanh. Nhưng mình lại đi một con đường màu đỏ song song.” … Tất cả ồ lên cười thích thú…. Anh chàng đến muộn xua tay: “Chén gái đơn giản là tán tỉnh, tà lưa, hứa hẹn sau đó lên giường rồi bơ bơ và bỏ!” …. Con mắt tôi hướng về phía taxi chăngc hối… như muốn hỏi: ” Anh có chén gái như thế ko?”… Các anh mắt lân cận nhìn tôi như hàng trăm, hàng chục cái gật đầu chứng minh: “Có! Có!”… Bỗng tôi giật mình bởi câu hỏi của anh chàng đến muộn: “Ơ, anh thấy em quen lắm! Anh gặp em ở đâu rồi nhỉ?”…. Tôi chỉ cười gượng gạo…. Thứ nhất vì tôi ko thích cái gương mặt sở khanh của anh ta, thư 2 là vì tôi cũng chả gặp anh tao bao giờ mà quen cả! Thật là vớ vẩn!

Một tuần sau đó, “taxi” bắt đầu có những tin nhắn “tình cảm” hơn… tôi nghĩ lý do là buổi chụp hình ngày hôm đó chúng tôi đã có chút tình cảm phát sinh… Người yêu tôi, thì gần như bỏ rơi tôi hoàn toàn, chỉ an ủi bằng tin nhắn nhớ thương nhảm nhí….

Chiều chủ nhật nóng hừng hực, sau những ngày dài mê mẩn bên con bé ngu dốt kia và tưởng như đã quên mất sự có mặt của tôi ở trên đời…và hình như là… cả ở trên giường nữa…, tự nhiên người yêu tôi đến nhà, bấm chuông inh ỏi, kéo tôi ra khỏi nhà bằng được…. Tôi miễn cưỡng đi theo anh ta…. Ra là sinh nhật một người bạn của anh…. Chủ nhân của buổi sinh nhật ngày hôm ấy làm tôi thực sự bất ngờ… Tôi thề là tôi ko thể tưởng tượng được rằng… có thể lại chính là anh ta… kẻ đến muộn trong buổi đi ăn lần trước với “taxi”…. Anh ta cười nói túm tít khi nhìn thấy 2 chúng tôi… Ồ lên đầy ngạc nhiên khi bắt gặp tôi … Người yêu tôi giời thiệu…. Anh ta nói đã quen từ trước rồi… nhìn thật nham hiểm…

Buổi sinh nhật hôm đó là một buổi sinh nhật kỳ thị, ít ra là bản thân tôi nghĩ thế…. con gái ngồi ra 1 bàn riêng, nói chuyện và… cắn hạt dưa, chấm mút bánh ngọt… còn đám con trai thì ngồi 1 góc bia rượu bù khú…. tôi thấy anh ta thì thầm với bạn trai tôi rất nhiều và 2 kẻ đó thường xuyên cười lớn….

Tôi khó chịu vô cùng…

Những ngày sau đó tôi và “taxi” vẫn nhắn tin cho nhau, nhưng tôi cảm thấy hơi ngài ngại như mình đang là kẻ che dấu một điều gì đó… Thứ bẩy, anh ấy vừa trở về sau một chuyến đi thực tế dài ngày để chụp ảnh phong cảnh, anh hẹn tôi đi uống cafe…. Cafe cũng tốt và cafe cũng thích, chuyện trò thoải mái và tôi lại được xem ảnh anh chụp….

Tôi bước vào cửa quán và nhìn thấy anh đang nói chuyện cùng một ai đó…. Tôi nhìn kỹ hơn thì ra là thằng cha nham nhở đến muộn vì chén gái hôm nào…. Nhìn thấy hắn tôi lạnh toát sống lưng…. Tôi nhẹ nhàng kéo chiếc mũ rộng vành đội vì trời quá nắng, kéo che mặt… rồi chậm rãi và từ tốn, ngồi vào 1 bàn ở khóc khuất sau lưng 2 người…

Lại một lần nữa… tôi đóng vai…. kẻ nghe lén!

– Thật ko? Mày nhìn thấy nó vào bệnh viện phụ sản à?

– Tao nói dối mày làm đéo gì, tao thấy nó vào đấy mà, thảo nào, hôm đầu tiên gặp ở chỗ đi ăn, tao thấy quen quen…

– Uhm….

Trời ơi, cái quái mẹ gì thế này….

– Tao đoán là nó đi phá thai đấy…

– Điên

Trời! Không! Tôi chỉ muốn bật dậy và gào lên: “Không! Ko phải vậy!”

– Mày ko tin à, mày thích nó chứ gì, nó yêu cái thằng bạn tao, thằng đấy sở khanh vãi đái, hơn tao nhiều… con nào vào tay nó, mà ko nạo phá vài lần, hơi lạ đấy!

Trời đang nắng ko hiểu sao chuyển dông như muốn mưa xầm xì…. Tôi tái mét mặt.

– Tao thấy nó đi cùng thằng bạn tao hôm sinh nhật tao… có hoỏ qua, chén nhau gàn 2 năm rồi đấy, mà thằng này vẫn phóng khoáng hào hoa lắm. Chứng tỏ con này phải làm sao đấy, ko thì đéo con nào chịu để người yêu đi trăng hoa như thế. Mày công nhận ko?

Tim tôi như quặn lại.Hai răng va đập vào nhau… vô thức tôi cắn môi đứt máu…. máu chảy xuống chiếc áo trắng đang mặng… thấm thành từng giọt đọng lại màu đỏ thẫm… tôi run lên… người tôi run lên….

– Thôi, mày đừng nói nữa.- Anh hút thuốc, và xua tay đi… cơ mặt co rúm lại dường như tức giận.

– Tao cũng chỉ muốn tốt cho mày thôi…

– Biết rồi!

– Mày phải suy nghĩ cho kỹ! Thà đi đá phò còn hơn ăn sái của bạn bè.

– Tao cũng thích nó, nhưng đúng như mày nói đấy… đàn ông… ko ai chịu nổi nỗi nhục này…. – Anh cười….- Hôm nay, tao hẹn nó ở đây… giờ nghĩ lại đúng là ko nên gặp… Thôi… tao với mày, về trước đi, tao ko muốn gặp nữa, phiền lắm… lại ko dứt được….

Hai người đàn ông cười, rồi đứng dậy thanh toán đi về….

Điện thoại tôi rung… Trời đột nhiên mưa dữ dội. Có một tin nhắn: “Anh xin lỗi, anh có cuộc hẹn phỏng vấn gấp, anh phải đi, ko đến được! Hẹn em khi khác nhé!” … Nước mắt tôi chảy, rớt xuống màn hình điện thoại… người gửi: “taxi” – tôi cười….Nếu cứ bất kỳ người con gái nào, vào bệnh viện phụ sản cũng chỉ để phá thai, thì ko ai bị bệnh phụ khoa nữa rồi…. Tôi lại cười… và mưa thì vẫn rơi… Ôi cái bệnh của tôi…. khiến tôi trở thành đứa con gái….. phá thai cơ đấy…Còn hy vọng nào nữa không? bỏ mặc một đứa con gái vô tội oan uổng giữa trời mmưa dông và nước mắt rơi đau xót lòng?????

Xót lắm, đau lắm…. tôi mở túi, lấy vỉ thuốc giảm đau,nuốt một viên… đau quá…. cơn đau vẫn cắn xé mỗi khi tôi suy nghĩ như thế này… Nhục! Ngu! Ngốc! Điên dại! Quằn quoại! Khốn nạn! Tất cả những cảm xúc đó băm nát thân xác và trí não hao gầy của tôi….

Tôi nguyền rủa, tôi oán hận, tôi khinh bỉ, tôi phỉ nhổ…. Cuộc đời quá bất công… Chó má! Tôi gào lên… Tôi muốn làm như thế… và… tôi khua tay… cốc cafe văng xuống đất… vỡ toang…

song! Ồ, bọn con trai, tốt nhất chỉ nên “chén gái” và mãi mãi như thế…. Biết yêu thương của chúng nó là gì ko? Là cứ mỏi mòn đi bới lông tìm vết, là cứ lê lết chọn lọc những mối tính và liên tục đi phá trinh để chén… là oán trách là hờn ghen… là căm hận trong phôi, và đớn đau suốt đời… người con gái….Lại một lần nữa thất vọng bởi những góc nhìn đàn ông… tôi bị xem như một kẻ thủ ác, trong khi… chỉ là nạn nhân….

Chuông điện thoại…

Lại…

Reo lên…

Màn hình là…

“Xe bus”

– A lô, em à!

– Uh, sao anh?

– Anh… anh…

-Chuyện gì…

– Con nhỏ đó…

-Uh, biết rồi…làm sao?

– Nó bảo nó có thai….

Điện thoại của tôi văng xa….Tiếng tút dài hay tắt lịm của con tim đau nhói….???????…….

Còn nữa…

Xem thêm: Cho em gần anh thêm chút nữa (Phần 1)

Có thể bạn thích

Ngoan nào, nhắm mắt lại nào, anh muốn hôn em!

Bàn tay giữ lấy vai em, thầm thì nói: “Ngoan nào, đừng khóc! Nhắm mắt …